3 năm ko về

3 năm ko về, 3 năm ko được nhìn thấy cụ. Con đã nghĩ rằng chỉ cần hè này con về kịp là con lại nhìn thấy cụ thôi, vậy mà ko kịp thật.
Cụ của con đã 98t, ở cái độ tuổi mọi người vẫn bảo nên để cụ ra đi rồi…Nhưng con vẫn ko muốn. Bởi trong mắt con cụ vẫn như ngày nào. Vẫn sẽ như ngày con còn bé cụ ôm con đi ngủ, cụ lén hé chăn cho con xem HCCC dù mẹ Dung bắt con đi ngủ sớm, cụ sẽ vấn tóc lên cho con rồi khen con xinh lắm, cụ vẫn sẽ bảo con ngồi đọc kinh phật cho cụ nghe dù ngày đó con chẳng hiểu gì. Cụ chẳng bao giờ lẫn hay quát mắng con cháu. Có gì cũng cho đứa này cái nọ cho đưa kia cái kia… Cả đời cụ là sự vất vả, hi sinh vì con vì cháu
Đến lúc này con chỉ nhớ cụ hứa sẽ sống đến lúc đi thách cưới cho cái Thảo. Giờ con có vẻ sẽ ko thấy cụ ngồi đó tay run run vẫn nắm lấy bàn tay con, kể chuyện ê a; sẽ ko thấy cụ ngồi trong nhà rồi gọi với ra ” Cái Thảo sang đó à”….Chắc mẹ Dung sẽ buồn lắm vì mẹ luôn ở bên chăm sóc cụ từng ngày! Nhưng đúng như cụ hay nói: duyên nợ trả hết rồi
See Translation