5

5.5.2017
“Tự nhiên hai ba hôm nọ, bị chán. Chán vì có chuyện gì đấy đã cũ không thành, không suôn, không như muốn. Buồn là vị đắng, chán là vị nhạt. Hết đắng là nhạt. Chán vì cần nhẫn nại hơn. Chán vì thấy ngày thật dài và tháng còn lâu. Nhưng rồi lại thăng băng trở lại với sự vui. Đa dạng cảm xúc rất quan trọng. Đời không chỉ có khổ đau hay hạnh phúc, có lúc này lúc khác có lần lượt hoặc song hành những tâm trạng. Tinh thần như một sợi dây chun, kéo căng thì đứt. Nhưng sợi dây chun bị đứt, vẫn có thể buộc lại được, nếu cố công.
Mất thăng bằng là trạng thái do nhiều nguyên cớ, nhưng sau đó, có bớt nghiêng chao hay không, là do nội lực tự tâm.
Và hôm nay, mình nhận ra, khi nhìn lại vài tháng qua, giữa rất nhiều hạnh phúc ngọt ngào, có dăm ba ngày mình thiếu kiên nhẫn quá hoặc là bị chán ngơ ngẩn, hoá ra, những điều đó thật là ngốc nghếch.
Sau những năm những gì đã cố gắng, và những gì đã có và đang giữ mà vẫn còn có khi chán, thì thật rất ngốc nghếch. Đấy là không biết trân trọng tất cả mọi thứ bên cạnh.
Thực ra, đời không chán, nếu chán là do chưa biết cách sống mà thôi.
Hôm nay, chạy xe giữa gió, nhớ tuổi trẻ đã rất nhiệt nồng, ăn một que kem đào thật ngọt trong lúc đợi xem một suất chiếu phim.
Một lần nữa nhận ra, đúng là người đàn ông mà bạn chọn lựa hẹn hò tháng ngày còn ngây thơ, còn quá khó để thay đổi được bạn dù chỉ là một chút, nhưng người đàn ông mà bạn quyết định cưới, thậm chí còn thay đổi bẻ ngoặt cả cuộc đời bạn. Cơ bản là bạn chấp nhận theo lao theo hướng nào, tốt hơn hay tệ đi?
Nên, yêu thì có thể không cần nghĩ.
Nhưng cưới, không nghĩ kỹ không được đâu.
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn không có ai có thể hơn được người đó, thì đúng người rồi đấy.
;)”

Koichan.