Ba năm trước đi gặp một bậc thầy chân tu

Ba năm trước đi gặp một bậc thầy chân tu.
“Kể chuyện gặp Đức nhiếp chính vương Drukpa Thuksey Rinpoche. Trong cuộc gặp có câu hỏi về xuất xứ từ Nhiếp chính vương và Pháp vương, được Đức nhiếp chính vương giải thích là hai từ này không chính xác, do chuyển ngữ từ tiếng Phạn ra tiếng Anh rồi từ tiếng Anh ra tiếng Việt hehe không có từ tương đương. Đó là một từ tiếng Phạn có nghĩa là bậc thầy giác ngộ, bậc hộ trì chúng sinh, những người đã có năng lực và thực hành tâm linh, đã có thể tự tại, tự chủ hết các pháp, có thể giúp đỡ người khác. Mình thích nghĩa này nên mình sẽ gọi các đồng chí ấy là thầy, thay cho “ngài” nghe trịnh trọng, xa cách và hàm nghĩa thế tục, theo mình.
Thầy Thuksey Rinpoche được giới thiệu là hóa thân chuyển thế lần thứ hai hay ba của chính ông những đời trước. Theo tài liệu về Truyền thừa Drukpa, những bậc cao tăng khi thân xác đã già thì thường không nguyện vãng sinh tịnh độ cho riêng mình mà phát nguyện tái sinh để tiếp tục cứu độ chúng sinh. Trong kiếp trước thầy mất lúc 66 tuổi. Ba năm sau, hóa thân kiếp này của thầy được tìm thấy, lúc mới hai tuổi. Thầy nói ngay từ lúc đó thầy đã nhận ra hết những người quen ở kiếp trước, những thị giả, đồng tu v.v
Trong cõi này, thầy Rinpoche là một chàng trai sinh ở Ấn Độ vào năm 1986. Da trắng, vóc người tầm thước, mắt to, mũi cao, khuôn mặt sáng và hiền hậu, đặc biệt có lúm đồng tiền bên má trái rất duyên và sáng bừng khi cười. Bàn tay mũm mĩm. Hoàn toàn không có lấy một nét đặc trưng của dân Ấn Độ như da nâu, mắt và màu tóc thật đen, khung xương lộ, thô ráp… Nói chuyện, cười hi hi thoải mái nhưng mủm mỉm dễ thương chứ không hề xa vời, nghiêm khắc, cao khiết.. như cái địa vị quá cao đó thường có. Nếu đó không phải là đức hộ trì chúng sinh danh tiếng lừng lẫy chắc mình ra ôm với véo má ảnh suốt thôi. Dễ thương lắm luôn á. Mình cứ ngồi ngắm thầy và ngẫm nghĩ, nếu hóa thân chuyển kiếp có thật, là đúng, thì trong cái thân thể của chàng trai hay cười và dễ thương, chỉ lớn hơn cháu mình hai tuổi kia là khối óc và trải nghiệm hàng mấy trăm năm của một bậc cao tăng lừng lẫy. Thật kinh ngạc!
Nội dung cuộc trò chuyện không có gì đặc biệt đáng kể, có lẽ do các câu hỏi cũng chẳng xuất sắc. Là những chia sẻ và lời khuyên hành thiện, sửa mình, nhân-quả mà những ai đọc sách Phật đều quá biết. Nhưng việc tự mắt chứng kiến một bậc cao tăng được công nhận ở xứ Phật Ấn Độ với những nhìn nhận riêng của mình quả thú vị.
Mình không tôn sùng/thánh hóa bất cứ điều gì, bất cứ ai, kể cả những bậc được phong Thánh trong tôn giáo, mình thích kính trọng công việc và học được lối sống của họ hơn là trầm trồ ôi ngài thật vĩ đại, ngón tay ngài chỉ mặt trăng cũng thật vĩ đại. Nhà thờ, hội thánh, chùa chiền.. mình vô hết và từ đó mình có niềm tin tâm linh riêng, không phụ thuộc vào chùa, hội thánh, nhà thờ hay bất cứ giáo lý nào. Tuy nhiên mình thích vô những ngôi chùa cổ vì không gian rộng rãi thanh tĩnh, sự giản dị và thiên nhiên không xén tỉa khiến mình đã đời sung sướng.
Mình thích tin vào những chuyện hóa thân, chuyển kiếp, luân hồi, đọc Hành trình về phương Đông rất thích vì tính kỳ ảo của nó, vân vân, nhưng chưa từng chứng kiến nên tin cũng vừa vừa. Ước có dịp sống trong một tu viện nơi dãy Hymalaya đầy những vị yogi huyền thoại. Chứng kiến tận mắt cách một bậc hộ trì chúng sinh tái thế như thế nào, họ nhận ra nhau ra sao, ngồi nói chuyện với một anh cu 28 tuổi mà thực ra là ông cố của mình có hàng trăm năm tu tập như thế nào… Chắc đã ghê lắm ta ơi”.