CHIẾN BINH SẼ ĐƯỢC TÔN VINH

CHIẾN BINH SẼ ĐƯỢC TÔN VINH
Đúng với tinh thần của TGM chúng ta, ngày hôm nay anh viết love note này vì muốn cảm ơn tụi em; những chiến binh thầm lặng cho một khóa học hoành tráng. Anh gởi lời cảm ơn tới các chiến binh:
– Lady Trịnh Thế Anh
– Lady Tien Dat Hoang
– Lady Đỗ Việt Hùng
– Lady Đỗ Việt Cường
– Lady Nguyễn Thành Trung
– Lady Nguyễn Phú Thanh Tùng
– Gentleman Bảo Ngọc Đỗ
– Gentleman Phạm Tố Quyên
Chúng ta lên đường dù đã biết trước những thử thách đang chờ đợi:
– Chúng ta biết trước khối lượng công việc nhiều hơn.
– Chúng ta biết trước thời tiết sẽ khắc nghiệt hơn.
– Chúng ta biết trước chúng ta ít nhân sự hơn so với mọi khi.
Nhưng với cái tinh thần tiến về phía trước chúng ta được tôi luyện trong môi trường TGM và tư duy tích cực, chúng ta vẫn rất lạc quan với:
– Bề dày thành tích các kỉ lục setup khóa học liên tục được phá vỡ trước đây.
– Chúng ta đã có hơn một tháng để rèn luyện thể lực cho ngày chiến đấu.
– Chúng ta đã chuẩn bị đầy đủ lương thực và thực phẩm cho ngày lên đường :D.
Và rồi chúng ta cùng nhau trải qua:
– Tập 1 – “Ngỡ ngàng đến bàng hoàng”: với kinh nghiệm được tôi luyện qua bao nhiêu khóa, chúng ta đến nơi đúng giờ như lịch trình, nhanh chóng sắp xếp để bắt đầu công việc với mục tiêu sẽ tiếp tục phá vỡ kỉ lục cũ. Vẫn như mọi khi, chúng ta vào kho và bắt đầu di chuyển sắt thép; và dường như các thành viên đã bắt đầu cảm nhận được cái “khủng” của lần này với số lượng sắt thép lấy ra chất đầy trước kho chưa bao giờ giống với trước đây; chúng ta tiến quân hai lần với đôi chân rã rời vì cái nắng mùa hạ miền biển như chói chang hơn để thử thách ý chí con người. Chúng ta ngồi ăn cơm trưa mà nhận ra một sự thật rằng, chúng ta chỉ mới vác được 1/2 số vật tư để setup khóa học; và vẫn chưa sắp xếp được thời gian để có thể lắp ráp những vật tư ấy (nói đơn giản là đã trễ tiến độ hơn so với mọi khi).
– Tập 2 – “Ngỡ ngàng nối tiếp bàng hoàng”: trong ít phút tranh thủ nghỉ ngơi thì xe tải chở thêm vật tư đã đến nơi, cả team bỏ dở giấc ngủ trưa giữa cỏ cây đất cát quay về kho tiếp tục công việc của mình. Nhờ có cái xe tải (như một nguồn Dopin) tiếp thêm nghị lực vì đường từ kho ra bãi được giảm 1/3. Giờ đây khi đối diện với đống vật tư nằm ngổn ngang, cả team đã hiểu rõ mình đang đối diện với chuyện gì (và thông tin về một chuyến xe tải nữa ngày hôm sau sẽ xuống, chắc cũng không còn ảnh hưởng nhiều, vì đằng nào thì cũng quá nhiều rồi). Chúng ta bắt tay vào bắt đầu công việc với mục tiêu hết sức rõ ràng, cái sự ngỡ ngàng nối tiếp bàng hoàng được giảm bớt khi mà ngày đầu tiên chúng ta kết thúc vào lúc chiều muộn nhưng hoàn thành được mục tiêu.
– Tập 3 – “Chạy đua với thời gian”: chúng ta khởi đầu ngày mới với những mục tiêu rõ ràng và quyết tâm phải xong trong hôm nay để đón học viên. Chúng ta lại ra kho, lại lấy vật tư, và ngày hôm nay cứu tinh xe tải xuống sớm cho chúng ta giảm được 1/3 chặng đường với số vật tư còn lại, nhưng chúng ta cũng hiểu rằng sắt thép đang nhiều hơn tới mức độ nào. Vội vã khuân vác, vội vã setup; buổi cơm trưa với giấc ngủ trưa dường như phải ngắn lại để nhường chỗ cho tiến độ hối hả. Với tất cả nỗ lực và mục tiêu rõ ràng, chúng ta vẫn trễ tiến độ trong ngày làm việc thứ hai. Thế nhưng: người làm coach phải về công việc của mình, người chuẩn bị hội trường phải quay về thu xếp, những người không thuộc hai bộ phận trên thì tiếp tục công việc của mình. Đóng lại ngày thứ hai setup khóa học, chúng ta hoàn thành 90% công việc.
– Tập 4 – “Tiếp tục chạy đua với gian”: khóa học rồi cũng kết thúc tốt đẹp, chúng ta lại phải chạy đua với gian để giải quyết các vấn đề về nhân sự, nếu không thì toàn bộ công việc sẽ bị trễ tiến độ nghiêm trọng; mặt trời đã xuống hẳn phía xa rừng dương tối thẳm, nhưng những con người chạy đua với thời gian vẫn ở lại để chạy đua cho kịp tiến độ.
– Tập 5 – “Những thử thách cuối cùng”: khóa học kết thúc, và công việc của team vẫn chưa kết thúc, chúng ta ở lại để thu dọn vật tư kết thúc khóa học. Ngày hôm đó cả team cảm nhận: nắng hình như gắt hơn, sắt dường như đã nặng và nóng hơn, ngay cả cát cũng đã lún và nóng hơn rất nhiều. Cái khắc nghiệt của thời tiết nhanh chóng bào mòn thể lực những con người nhiệt huyết, mâu thuẫn đã xảy ra trong chốc lát (cũng là con người, nên trong cái nóng cái mệt thì điều gì cũng có thể xảy ra cả) nhưng với tinh thần đoàn kết mọi thứ đã nhanh chóng được giải quyết và cả team lại khí thế tiếp tục công việc. Sắt thép như nặng hơn, nhưng cuối cùng đã phải khuất phục với tinh thần lạc quan; chúng ta tổ chức chạy đua với nhau dù trên vai luôn có gần nửa tấn sắt, chúng ta đùa với nhau dù trên tay rát bỏng sắt nóng phơi nắng. Vật tư nhiều hơn, kho vẫn như mọi khi, nhưng với sự kiên trì và khéo léo; chúng ta đã xếp gọn tất cả vào kho, chúng ta đã làm những việc tưởng chừng không thể thành có thể. Và chúng ta tự hào vì một lần nữa đã phá vỡ kỉ lục của chính chúng ta đặt ra.
Một lần nữa anh cảm ơn tụi em, những chiến binh của team setup với những bữa ăn ngon lành trên facebook mà ít ai biết được phía sau đó là gì. Những con người mà:
– Cái nắng mùa hạ miền biển cũng không đánh bại được.
– 12 tấn sắt thép cũng phải ngoan ngoãn nghe lời, nằm im trong kho.
– Những con người làm anh nhớ tới câu thơ được anh cải biên: “anh ngã xuống không một tấm hình không một dòng địa chỉ”. Và quả thật team chúng ta chẳng có tấm hình nào, nên anh dùng tạm tấm hình thành quả thay cho tấm hình team chúng ta.
Cuối cùng, cảm ơn Dương Hoàng Nhựt và Hồ Lâm Hảo đã hỗ trợ team “Những chàng trai và các cô gái” ngay khi có thể 😀
Ôn lại chút kỉ niệm để quay lại với công việc thường nhật, và tự hào hơn với những gì mình đã làm được nhé những chàng trai và các cô gái.
See Translation