Chúng ta đã quên cúi chào họ

Chúng ta đã quên cúi chào họ
Hôm nay, tôi nhìn thấy, một đàn Vịt, chưa bao giờ nhiều đến vậy.
Hôm nay tôi cũng thấy, cả trăm đôi mắt háo hức.
Tôi cũng nhìn thấy, trong những lều mát đủ sắc màu áo, ồn ã tiếng người ríu rít hỏi han bên những ly cafe, nước trái cây mát lịm. Còn kề đó, lưng áo đẫm mồ hôi của thợ Su đang gỡ từng cái đinh dính trên khe lốp; những bàn tay chai sạm khe khẽ lau chùi như sợ in dấu lên lớp sơn xe có thể soi gương.
Rồi tôi thấy nữa, câu chuyện như pháo rang bên bàn buytphe. Và cũng gần kề đó, những người Su, từ Tổng giám đốc đến kỹ thuật, vẫn lưng áo đẫm mồ hôi.
Và tôi lại cũng thấy, như ở Hà Nội, Tổng giám đốc Su- người Nhật- dép lê, áo phông hãng Su, rất xấu, lặng lẽ cúi nhặt những cọng thun, mảnh giấy rơi vãi, khắp gần nửa sân vận động. Rồi họ- người Nhật- cúi đầu trần, giữa trời nắng mưa bất chợt của Sài Gòn, chào những chủ nhân trong chiếc xe đang vội lăn bánh về.
Tôi sẽ viết gì để tổng kết ngày hội này? Tôi ko thể là hàng trăm người hôm nay, để kết đủ đầy.
Tôi chỉ là tôi và tôi chỉ thấy, mồ hôi mặn lắm, của ngừoi Nhật, người của Su đã và sẽ đổ ra, cho Thượng đế của họ. Tôi thấy, Su Nhật, Su Việt đã thể hiện quyết tâm thay đổi tư duy cố hữu của mình. Tôi thấy đôi mắt hấp háy, sự sự vui sướng giữa sân khấu, của ngừoi Nhật khi hấp tấp mặc chiếc áo CLB, trùm cả chiếc áo Su.
Tôi thấy, trong mình, sự hy vọng đã không thấy vọng.
Và tôi chỉ là tôi, thấy day dứt, khi sau ly bia tối muộn, đã không kịp cúi đầu chào họ.