Hôm qua tôi đi cắt tóc thì cô thợ tóc Mỹ trắng mừng rỡ báo cho tôi biết hai hôm trước là kỷ niệm 6 năm ngày cô ta là “hair stylist” của tôi

Hôm qua tôi đi cắt tóc thì cô thợ tóc Mỹ trắng mừng rỡ báo cho tôi biết hai hôm trước là kỷ niệm 6 năm ngày cô ta là “hair stylist” của tôi. Quả thực, tôi cũng không ngờ rằng mình thuộc loại “trung thành” đến mức như vậy. Hì hì.
Đến cắt tóc chỗ cô ta “từ thuở tóc còn xanh” nay tôi “đã phơ phơ đầu bạc.” Quá chán với mấy anh chị cắt tóc trước đó lúc nào cũng vừa cắt tóc vừa ôm điện thoại nói chuyện, lúc nào cũng kể lể để chứng tỏ đây chỉ là nghề tạm thời, hay dùng sự thành đạt của con cái mình để chứng tỏ gia đình thế giá hơn nghề mình đang làm, tôi đã tìm được cô này sau khi tìm và bỏ nhiều chỗ.
Lúc đầu tôi còn cười thầm về cái vốn kiến thức của cô ta, lẫn lộn giữa một nước ở Nam Mỹ và Phi Châu, còn mấy ông lớn trong lịch sử cỡ Lenin hay Napoleon thì cũng không biết ông nào ở đâu và ông nào sinh trước ông nào. Hỏi ra thì cô ta học không vô khi còn ở ghế nhà trường nên đi chơi nhiều hơn là theo lớp. Nhưng sau đó khi thấy cô ta tẩn mẩn chăm chú “ôm” cái đầu của tôi mỗi lần hơn cả tiếng và nếu tôi và cô ta đều hài lòng vói mái tóc mới thì cô ta sung sướng reo lên, “em tự hào với tác phẩm của em hôm nay” thì sự coi thường trong tôi dần nhường chỗ cho sự kính trọng. Không kể cái chứng chỉ hành nghề thì khóa tập huấn tóc nào cô ta cũng đi, dường như sản phẩm tóc nào cô ta cũng biết. Chỉ mới 28 tuổi cô ta đã không nhận khách mới vì đủ số khách riêng thường xuyên xoay vòng là đủ việc trong tháng. Đủ thoải mái để thuê một căn hộ, mua một chiếc xe và lâu lâu nghỉ đi chơi xem hòa nhạc của những ban mà cô ta ái mộ.
Tôi chỉ mong con cái chúng ta lớn lên trong một xã hội mà ai cũng có thể đủ sống và hạnh phúc khi theo đuổi một nghề mà họ yêu thích. Và khi chúng nói, “không có nghề hèn mà chỉ có người hèn,” thì trong mắt của chúng ánh lên sự thành thật, tôn trọng, và khiêm nhu.