MỚI LỚN

MỚI LỚN.
Tôi vỏ bọc bên ngoài coi ổn tạm
Nội thất trong tự dám chấm là hay
Bỏ qua đi, vô nghĩa với người say
Trai nhan sắc với lời bay bổng lạ.
Tim loạn nhịp dáng em qua vội vã
Nắng hạ hôn nồng cháy má phượng hồng
Ngại em qua lúc mây tựu về đông
Ở bên tây, anh chờ không thấy đến.
Ai bảo tuổi hồn nhiên hiền dễ mến
Em chê bài tôi viết sến rện cưng!
Lén tặng riêng mà cả lớp đọc chung
Má tôi đỏ hơn phượng khùng đón nắng.
Góc phố rêu cảm ai buồn ơi lặng
Mùa thi qua trang giấy trắng trầm tư
Phải xa trường không ngớt tiếng tạ từ
Mùa hạ đến đến bước ngần chừ.. ai hiểu.
Ps : Con gái ác lắm