Mùa hè năm đó tôi xuống thăm mấy đứa bạn sinh viên các trường đại học được tham quan và giao lưu với sinh viên Pháp

Mùa hè năm đó tôi xuống thăm mấy đứa bạn sinh viên các trường đại học được tham quan và giao lưu với sinh viên Pháp.
Đó là một chuyến đi ngắn 7 ngày nhưng không ngày nào không quặn ruột vì cười. Lúc mới xuống, vì da tôi trắng trẻo, tôi nháy mắt với Quoc Hung Ung Hùng con, thằng bạn cấp 3 học XD là mày cứ nói với các em trong đoàn bảo tao người Yoka người Nhật bạn mày qua chơi.
Các em trong đoàn nhìn mình lạ lẫm và thích thú, thôi thì nghe đủ các kiểu bình phẩm nào là người Nhật thế này thế nọ, mình thì cứ giả vờ ngơ ngác liên mồm khen con gái Việt Nam đẹp, quyến rũ bằng tiếng Pháp. Các nàng nghe cười tít cả mắt. Xuýt nữa cua được một em trắng trẻo. Có lần đi lộn cả vào khu nhà tắm nữ, mình cứ hồn nhiên ngắm và nói
Cả lũ gần 20 đứa tổ chức tham quan cánh rừng đẹp nhất miền trung nước Pháp.
Nắng chiều nhẹ buông xiên qua kẽ lá rồi luồn vào cửa sổ gỗ nhỏ nhỏ của chiếc lán nằm sát bìa rừng Chailluz – Besancon.
Tuy giữa hè mà sự trong lành và mát mẻ của không khí chỉ khiến người ta muốn ôm tất cả vào lòng.
Sau một vòng tham quan dường như chiều bắt đầu tàn, hệt như cảnh rừng chiều trong thơ Paul Verlaine :
Nhất là những chiều hè ráng đỏ
Hoà trong màu xanh xám của sương mù
Như lửa máu; và chuông chiều theo gió
Vang từ xa, lời kêu khóc ưu tư.
Gần chia tay về ký túc xá, chợt tôi như bị đứng hình, không khí trong phòng gỗ gần như bị rút hết oxy chỉ còn lại ni tơ nặng chịch và hơi khen khét của mùi ozone. Cô gái hướng dẫn viên tuổi 17 có đôi mắt trong vắt như nước hồ thu đang nhìn tôi. Tôi cũng nhìn nàng, mọi người đã ra hết, ở giữa chúng tôi chỉ còn vài tia nắng yếu ớt.
Và điều tưởng như không bao giờ đến đã đến, tôi tiến sát lại, nhẹ nhàng hôn lên môi nàng, điều kỳ diệu đã xảy ra, nàng cũng hôn lại tôi. Hai đôi mắt từ từ khép lai lim dim tận hưởng hương vị ngọt ngào của nụ hôn.
Lưỡi nàng và lưỡi tôi lao vào nhau như cặp rồng bị giam trong tháp kín mới được thả ra. Hương vị của nụ hôn đó có thể còn theo tôi tới nhiều kiếp sau…
Trước khi ra về nàng chỉ kịp tặng tôi chiếc vòng bện bằng những sợi chỉ màu thơm phức mùi da thịt nơi cổ tay nàng. Cả tháng sau mỗi lần tôi đưa lên ngửi tôi lại thấy cả một rừng hoa dại ….
Cái gì khiến tôi quay lại được ký ức sống động một cách tươi sáng như vậy? Đó chính là khi tôi ngồi một mình nhâm nhi một ly vang với vài lát thịt heo đen vùng Iberico mềm mại như môi nàng thiếu nữ năm xưa.
Nếu bạn nào muốn tìm lại cảm giác của những nụ hôn trong quá khứ hãy thử như tôi, tới La Maison đi. 🙂