Như 1 thói quen

Như 1 thói quen, mỗi lần xuống trường nào đó tôi đều đi qua và dừng chân lại trước phòng học mà Gv bên tôi đang dạy, ko hẳn để xem Gv dạy ntn, mà chỉ đơn giản để ngắm nhìn những đứa trẻ – niềm hạnh phúc vô tận của tôi!
Hôm nay cũng ko ngoại lệ. Tuy nhiên khi đến phòng học vẽ, tôi thấy 1 bạn nam đang khóc mếu máo thưa cô ” bạn K nói con là con nhà nghèo ăn … mèo ạ”
Lòng tôi bỗng chững lại!
Tôi đứng quan sát hồi lâu nhìn 2 đứa trẻ, thực sự tôi ko thể phân biệt được đứa nào là con nhà giàu, đứa nào là con nhà nghèo cả! Vậy tại sao 1 đứa trẻ 5t đã biết??!!
Giờ gd nào cũng có điều kiện để chăm sóc cho con cái hơn, nhưng tôi thiết nghĩ hãy tạo sự khác biệt cho con cái của mình ở tri thức và nhân cách chứ ko phải từ sự đủ đầy của vật chất. Hãy để chúng sống 1 cách vô tư nhất, đừng gieo vào đầu chúng những tư tưởng đôi khi là lệch lạc. Hãy cứ trong veo!
See Translation