Thế nào gọi là thành công

Thế nào gọi là thành công?
Học càng cao càng thành công? Xin thưa đó là sai lầm nếu anh không sử dụng kiến thức được học để thực hành trong thực tế mà chắc gì kiến thức đó anh thực hành thành công hay anh học thuộc lòng xong rồi anh thao thao cho mọi người biết anh học cao hiểu rộng!
Anh càng có nhiều tiền anh càng thành công? Xin thưa sẽ sai lầm vì anh đã nghe Steve Jobs nói gì truoc khi mất không?
Với mình, thành công là đạt được mục tiêu đề ra mỗi năm và trong mỗi năm đó mình có những buổi trưa nắng như đỗ lửa mà mình cày trên sân tennis như này từ 12h – 2h kém rồi sau đó vào văn phòng vừa làm việc vừa on facebook miễn sao việc nào ra việc đó mà mình vẫn thấy hài lòng.
Đừng nghĩ mình tennis là đi chơi nhé! Mình luyện thể lực cho những cuộc chiến thương trường và để giao lưu với các sếp cùng ngành. Đôi khi sự giao lưu đó đẻ ra rất nhiều điều giá trị!
Trời vào xuân hoa giấy trong nắng trưa đẹp quá đúng không ạ? 🙂

Trích Hồi ký Hoàng Hải Nguyễn

Trích Hồi ký Hoàng Hải Nguyễn
Phần XXX: ĐẠI HỌC XÂY DỰNG
Chương 69: Ban nhạc Bức Tường!
Hồi 1: Cuộc thi!
Tôi nhớ hồi đó là năm 95, học kỳ 2 năm thứ 1 đại học. Trường tôi tổ chức thi năng khiếu về nhạc cụ và thanh nhạc để tuyển thành viên ban nhạc trường Xây dựng. Khoa kiến trúc đi thi đông lắm, gần chục đứa đi thi trong đó có thằng bạn tôi Hoàng “đầu tư”. Hội trường Đại học Xây dựng đông như hội toàn sinh viên ngồi xem rồi chỉ trỏ bình luận cười đùa cứ ý như xem xiếc, vui vui là!
Ban giám khảo là các thành viên chủ chốt của Đoàn thanh niên trường do anh Bí thư làm chủ khảo. Mới đầu là thi năng khiếu nhạc cụ, thôi thì đủ các loại nhạc cụ nhưng chủ yếu là đàn ghi ta, trống và organ. Lúc đầu là thi ghi-ta (Guitar), lúc tôi ra xem thì thằng Hoàng “đầu tư” nó thi xong rồi nên không biết nó đánh bài gì. Trên sân khấu vẫn là 1 thằng bạn khác của tôi – thằng Đ “cố” – nó đăng ký đánh bài Hô – ten (Hotel California) bằng ghi-ta điện. Nó đứng trên sân khấu loay hoay lên giây đàn hết mẹ 15 phút rồi mà chưa xong, cứ đánh vài nốt nó lại lắc đầu, rồi lại vặn xoáy… Khán giả hết ngáp vặt đến gãi bẹn, ban giám khảo cũng sốt hết cả ruột, cứ kiểu này hết mẹ nó ngày, anh Bí thư lên tiếng:
– Em định thử hết ngày hôm nay đấy à! Đánh luôn đi!
– Dây “phô” quá em không đánh được! Nó trả lời.
– ĐÁNH! Anh bí thư hét lên.
Téo téo teo teo teo téo tèo teo …Đại loại thế tôi không nhớ rõ, nhưng nghe như mèo động đực.
– Tốt! Dừng lại! Mời em xuống sân khấu! Em mới đánh 1 tý thôi mà mèo cái chạy loạn sân trường! Mời bạn tiếp theo!
Thằng tiếp theo lên lại thử đàn mất cụ nó tiếp 10 phút, xong nó bảo:
– Đàn này nhiều dây quá, em đánh đàn bầu được không ạ!
– Ban nhạc của trường không cần đàn bầu! – Anh bí thư bực tức – Sao em ghi trong đơn là thi ghi-ta?
– Đơn là bạn em ghi, em bảo nó là: MI ghi TA vào! Thế đếch nào mà thằng điên ấy nó ghi luôn là GHI-TA! Vậy thì thôi em chào ban giám khảo! Xin chúc ban giảm khảo mạnh khỏe, chúc cuộc thi…
– XUỐNG NGAY! Mời bạn tiếp theo!
Đại loại vậy tôi không nhớ chi tiết, thằng tiếp theo lên lại thử đàn mất mẹ nó 9 phút rưỡi, rồi lại 1 thằng nữa lên cũng …thử đàn, đến nhục! Cuối cùng, sau gần 2 chục ông thử đàn, vòng thi ghi ta chỉ chọn được 3 người mà toàn là khoa Kiến trúc là thằng Hoàng “đầu tư” đánh đệm, anh Phong K37 đánh bass và anh Hùng “ghi-ta” K38 – người không cần phải thi vì tên của anh đã đủ đảm bảo cho vị trí ghi-ta lead.
Anh Bí thư nản quá thì thầm gì đó với ban giám khảo rồi thông báo rồi chuyển sang thi trống. Chắc trống chỉ có vài thằng thi nên anh nghĩ nó nhanh hơn ghi-ta chăng? Thi trống hóa ra đéo đơn giản vì nó không có bản nhạc …trống nào cả, thế là anh Bí thư ngồi dưới chỉ đạo:
– Em đánh cho anh thế này nhé: Tùng tùng tùng xình bốp CẮC tùng!
Đại loại thế tôi đéo nhớ rõ; thế là ngay lập tức thằng sinh viên thử vai tay trống ban nhạc oánh luôn: Tùng tùng tùng xình bốc CẶC tùng!
– Chưa được! Lại nhé: Tùng tùng tùng xình bốp CẮC tùng!
– Tùng tùng tùng xình bốc CẶC tùng!
– Giời ạ! Lại: Tùng tùng tùng xình bốp CẮC tùng!
– Tùng tùng tùng xình bốp CẶC tùng!
– CẮC TÙNG! Anh bí thư gào lên…
– CẶC TÙNG! Thằng trống lại đánh lại…
– CẮC! Giời ạ! Tiếng bí thư…
– CẶC! Tiếng trống…
– CẮC!
– CẶC!
– Xuống! Thằng khác …à nhầm…em khác! Lộn hết cả ruột!
Một thằng khác bước lên, loanh qua loanh quanh 1 hồi hết CẮC lại CẶC rồi lại đuổi xuống. Mãi mới tìm được 1 thằng oánh được CẶC …à lại nhầm …đánh được CẮC các bạn ạ! Thằng Hiệp “rể” bạn tôi, nó học khoá 94 bên Kiến trúc, tôi đéo hiểu sao bên đó lại cho nó sang tham gia ban nhạc Xây dựng chứ tôi mà là giáo viên Kiến trúc tôi đuổi mẹ học thằng này ngay! Giờ tôi biết là đéo phải, hoá ra bên Kiến trút cử nó sang để PHÁ HOẠI ban nhạc trường tôi đấy! MK!
Thằng này đẹp giai lắm, hồi đầu tôi cứ nghĩ nó chỉ giỏi cưa gái, không ngờ nó biết cả đánh trống. Tôi thì nghĩ đánh trống cứ phải như thằng Hiếu “voi” bạn cấp 3 với tôi – hiện nay nó vẫn đang chơi cho The Wall – mới đúng kiểu đánh trống vì trông nó to như con GẤU bắc cực chứ không mảnh dẻ như thằng Hiệp “rể”, nhìn cứ y như thằng GAY. Nom nó đánh mà tôi chỉ lo cái dùi trống bật ngược vào mặt nó vớ vẩn còn chấn thương sọ não. Nhưng thôi, tóm lại là thằng Hiệp “rể” nó được nhận vào ban nhạc vì nó đánh được CẮC. Mà đéo phải, nó đánh được cả CẮC và CẶC chứ không đánh mỗi CẶC như bọn kia, tài tài là!
Tiếp theo là thi đàn óc-ghan (Organ)! Chắc các bạn lấy làm lạ vì ban nhạc Rook làm đéo có óc-ghan, nhưng ngày xưa khác, đéo có óc-ghan nghe nhạc nó cứ thưa thưa thế nào ấy! Mà hồi đó lập ban nhạc là để phục vụ trường ĐH Xây dựng, phục vụ văn nghệ cho sinh viên, là ban nhạc thuộc sự quản lý của nhà trường – tức là ban nhạc đánh đệm cho sinh viên hát chứ không phải lập ban nhạc Rook đi biểu diễn như bây giờ.
Đến đoạn thi óc-ghan thì tôi đi vệ sinh, lúc tôi quay lại thấy xong mẹ nó rồi nên cũng chả biết ra răng? Cái này bạn nào cũng học Xây dựng hồi đó không đi vệ sinh viết giúp tôi cái nhé!
MK, tôi đi “vò giấy” có 30 phút mà đã đến phần thi thanh nhạc các bạn ạ! Nói thật với các bạn rằng lâu rồi tôi không được CƯỜI nhiều như vậy, nói chung nó không khác cái chương trình Việt Nam Idol là mấy với đủ thứ thể loại trên đời; Tây có, Ta có, Tàu cũng có, mà thậm chí có cả nhạc LÀO vì sinh viên Lào nhiều lắm… Thằng bạn cùng lớp tôi – N “ thần kinh”- lên tham gia hát bài: How can I tell her của Lobo. Tổ sư thằng bạn tôi nó học tiếng Nga mà xin thi hát tiếng Anh nên bọn tôi lo vãi đái, nhưng nó bình tĩnh lắm, nó bảo:
– Yên tâm, tao chép ra giấy cả rồi!
Thế là nó đi lên sân khấu với phong thái của 1 ngôi sao ca nhạc, nó cầm míc, thò tay vào đít lôi ra bản chép tay vội vã tối qua rồi đưa lên mồm, à lên mặt. Bạn tôi hát:
– Hàu kèn ái theo hơ ơ bao ìu, gờn phít theo mi oắt tu đù…
– Ngừng, em hát cái tiếng chết tiệt gì vậy? Mời em xuống!
Khi nó xuống sân khấu, nó giận giữ xòe bản chép tay ra với bọn tôi và nói:
– Bố mày bật đài chép từng từ cả đêm qua mà lão ấy bảo không biết tiếng gì? Thi thố vớ va vớ vẩn!
Lúc tôi mở bản chép tay ra thì thấy nó viết chính xác như sau: Si nâu oen am lôn sằm, si cai oen am xen (She knows when I am lonesome, She cries when I am sad)… hết cả 1 trang giấy! Thật là kính nể khả năng nghe viết English của cái thằng thổ tả này.
PS: Chân thành xin lỗi các thành viên trong ban nhạc! Nếu có điều gì sơ xuất mong các anh em lượng thứ! Thank!
(Tạm thế đã, giờ tôi đi ngủ vì mai tôi phải đưa con đi học, rảnh tôi viết tiếp các chương còn lại như:
– Thành lập
– Biểu diễn
– Chuyên nghiệp
Đại loại thế tôi chưa biết nhưng tôi xin tiết lộ trước 2 tin động trời:
1, Tôi từng ăn ngủ với hấu hết các thành viên ban nhạc – cụ thể là dành giật từng cái chăn miếng bánh!
2, Tôi từng hát bè cho anh Trần Lập!)