Tôi là người có “năng lực nhìn thấy trước” cuộc đời mình

Tôi là người có “năng lực nhìn thấy trước” cuộc đời mình, rất nhiều lát cắt phân cảnh, khoảnh khắc diễn biến là y hệt. Năm 10 tuổi tôi đã “nhìn thấy” năm 20 mình như thế nào, nên có khó thế nào, khổ đến đâu vẫn cứ cố gắng vì “kết quả thấy trước”. Cũng chẳng cần ai tin điều đó, đời ai nấy sống, tự mình tin mình để làm được những gì mình muốn là điều quan trọng nhất.
Rất nhiều thứ tôi viết ra để sau đó đã đã trải nghiệm xuyên thấm, tự bản thân biết là đời không phải trùng hợp:)
Viết từ 06/12/2015 và dạo này sống hạnh phúc y hệt đến 90% như thế, còn 10% nữa là tương lai tận hưởng nốt. Hạnh phúc quá thể đáng đến mức hát ca suốt ngày, và có bao nhiêu tiền cũng không cố để viết về sự đau khổ được.
“Tôi muốn lấy một người đàn ông duy mỹ, để tôi không bị đơn độc trong công cuộc trang trí nhà. Cái này đặt ở đâu, cái kia treo chỗ nào, màu nào khớp với đồ gì. Nhà chúng tôi sẽ có nhiều tranh, có cả giá vẽ, có nhiều loại nhạc cụ, máy nghe đĩa, đĩa than, đĩa CD, tủ rượu, quầy bar, ghế sofa mềm, gối êm và rèm kiểu cách…
Nhà chúng tôi sẽ nuôi cá cảnh và trồng những chậu hoa xinh ở ban công. Nhà sẽ trải thảm mịn, cốc chén bát đũa đủ kiểu, đặc biệt là vô vàn chai lọ từ thuỷ tinh đến pha lê để cắm hoa, tủ lạnh lúc nào cũng đầy loại quả. Tôi sẽ làm bánh và pha trà. Tôi sẽ ở nhà và nấu ăn. Nấu những món mà mình thích ăn nhất. Dù ngon hay không thì cũng là của chồng em cả, anh ăn đi.
Chúng tôi sẽ sống trong những thứ xinh đẹp. Và sống cùng nhau. Như thế mỗi ngày. Và sau mỗi bữa tối thì cùng uống một ít rượu và nghe nhạc. Nghe nhạc cả đời. Từ bộ loa mà âm thanh thấm vào tai, ngấm vào tim từng nhịp.
Tôi sẽ ở nhà viết lách, đọc sách, viết kịch bản phim, nghiên cứu ngôn ngữ, sáng tạo đủ thứ mà não tôi nghĩ. Thi thoảng, dạo phố, cà phê, mua sắm. Rồi đợi người đàn ông đó trở về nhà, mỗi bữa tối cùng ngồi ăn. Tôi sẽ làm đồ nhắm thật ngon, với thứ rượu thật tuyệt. Cùng cụng ly. Rồi ôm cổ. Nghe nhạc, ăn nho xanh ngọt. Đêm trôi bềnh bồng. Thơm má. Hôn môi rồi lại uống rượu. Bão mưa hay mọi sự lo nghĩ. Chúng tôi bỏ ngoài cánh cửa.
Chúng tôi sẽ dạy con yêu nước mình thật sâu, và yêu cả nước Nhật tuyệt vời. Chúng tôi dạy con biết ước mơ và tự có lấy đam mê, tự sống cuộc đời của riêng, tự giữ và tự trân trọng những gì mà con có. Người đàn ông đó sẽ dạy con Tiếng Anh, Tiếng Nhật. Tôi sẽ dạy con tôi về sự giàu có của tiếng nước mình.
Chúng tôi sẽ cùng dọn dẹp nhà cửa. Cùng đón giao thừa. Cùng đi qua mùa đông năm này, mùa hạ năm kia. Chúng tôi sống ở Hà Nội vài năm. Rồi lại ở Nhật vài năm.”
Đời, cứ mơ đi, biết đâu được đấy;)