Tối qua

Tối qua, ngồi nói chuyện với đứa bạn, nó đi du học Ba Lan khoảng 6 tháng mới về, bạn kể ngày về có một kỉ niệm đáng nhớ là như sau: khi đi sang đó thì chưa nhiều đồ, nhưng sau 6 tháng đến lúc về, thì đứa nào cũng nhiều đồ. Trước ngày về, tụi nó đứa nào cũng tranh nhau, tính toán mang đồ nọ mang đồ kia về. Thế nhưng lại có một vấn đề phát sinh nằm ở chỗ là mỗi người chỉ được 30 kg hành lí ký gửi, bởi vì cứ thêm mỗi 01 kg là mất phí thêm 1 triệu. Thành ra lúc này, tụi nó lại phải ngồi tính toán xem bỏ cái gì ở lại.
Cuối cùng, cậu bạn này nhận ra được một điều rằng: “Có những thứ lúc trước mình tưởng là quan trọng với mình, nhưng hóa ra nó lại không thực sự quan trọng như mình nghĩ”. Nó kể, hồi đó mượn thư viện quyển sách đặt mua trên Amazon, giá cả vài triệu bạc, nâng niu, cẩn thận, sợ bị mất lắm, thế rồi ngày về, lúc kiểm tra thì quyển sách bị mọt ăn hết từ dưới lên trên. Hóa ra, mất quyển sách thì mất thôi, chứ nó cũng chẳng đáng sợ như mình nghĩ. Vậy nên, suy cho cùng có những điều tưởng là đáng sợ, nhưng lại không hề đáng sợ như chúng ta vẫn thường nghĩ.
Vậy thì, trong cuộc sống này, điều gì là quan trọng nhất?
Luật tự nhiên, đó là “Sinh, lão, bệnh, tử”; luật tự nhiên, đó là bông hoa sớm nở, tối tàn; luật tự nhiên, đó là các mối quan hệ, hợp rồi lại tan, tan rồi lại hợp là chuyện bình thường; luật tự nhiên, đó là cuộc đời lúc thăng, lúc trầm, lúc vui, lúc buồn, lúc thành công, lúc thất bại là chuyện đương nhiên. Có cái nọ, thì phải có cái kia. Cho nên, mọi sự đều là do cách mình nhìn nhận nó như thế nào.
Vậy thì, có lẽ điều quan trọng trong cuộc sống, đó là sống với thực tại và hạnh phúc với từng phút giây mình sống. Chỉ cần mỗi ngày khi đặt lưng xuống nằm ngủ, thấy ngày đó trôi qua với mình ý nghĩa, và mình có nơi để ngủ, thế là hạnh phúc rồi.
Mỗi dạo đi công tác, hay gặp lúc Hà Nội lạnh, mưa. Nay vô Sài Gòn, coi như tránh mưa. Sáng sớm, ngồi máy bay, vừa mệt vì qua ngủ muộn, lại mệt vì phải đi sớm. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên mình thấy cảm xúc tích cực khi bay giá rẻ, thay vì những cảm xúc như lại delay, rồi phục vụ không chuyên nghiệp. Sáng nay ra sân bay muộn, trễ giờ bay, chị tiếp viên ra hẳn sảnh gọi khách hàng, thế là được xếp hàng ưu tiên. Rồi thì, hôm trước đứa em hỏi, anh ơi bay hãng nào thì thích. Sau nhiều lần trải nghiệm, mình thấy rằng bay hãng nào còn tùy phi công, phi công lái tốt thì giá rẻ tiếp đất cũng êm. Mà phi công lái không tốt thì Viet… airline bay cũng buồn nôn, chóng mặt. Hôm nay, công nhận anh phi công lái tốt thật, thế là cảm thấy đỡ mệt hơn rất nhiều.
Trong đời, ai cũng muốn tiến về phía trước. Nhưng làm sao có thể đi nhanh được nếu như họ vẫn còn giữ trên vai mình những gánh nặng, những nỗi lo âu, những ưu tư mà quên mất đi cảm nhận và hạnh phúc với từng điều nhỏ nhoi của thực tại.
Khó … nhưng không có nghĩa là không làm được.
Làm gì, nỗ lực gì, cũng tốt … miễn sao buổi tối đi ngủ cảm thấy nhẹ lòng và hạnh phúc với con đường mình đang đi.
SG, 16.03.17
See Translation