Vài hôm trước

Vài hôm trước, khu nhà mình cũng có một anh nhảy lầu tự tử từ tầng 35. Nhiều người khi biết, khi đọc những tin như vậy thường chép miệng: dại dột, làm sao phải thế.. thậm chí còn nặng lời chỉ trích. Với một số tôn giáo, tự tử còn là tội lớn!
Thực ra, nếu chỉ nói về ý nghĩ, ngay cả bản thân mình cũng vài lần chuyện tử tự xuất hiện vụt qua trong đầu. Những lúc như vậy, nghĩ cho những con người chọn cách kết thúc cuộc đời như thế mà thương vô cùng vì hẳn họ đã cô đơn cùng cực lắm. Nhưng nào phải thế? Do họ chưa thấy, chưa cảm được hết mà thôi! Bởi con người, vốn có lòng trắc ẩn, yêu thương đồng loại tự nhiên, và đó là điều bất diệt. Ai cũng sẽ có một vòng tay, ai cũng sẽ có người để trao yêu thương!
Tự tử, chỉ là cách trốn chạy, chỉ là cách đổ hết đau đớn cho người ở lại với nỗi dày vò mãi không thể nguôi! Nếu họ sáng suốt ra một chút, chỉ cần tích tắc thôi đều thấy đời đáng quý và cần phải sống đến nhường nào!
Ngay như trong câu chuyện dưới đây! Đau đớn là thế, rồi cũng có một trang mới mở ra thêm những quan tâm, chia sẻ. Tận cùng của cùng quẫn, đớn đau, tuyệt vọng vẫn có thể thấy mầm sáng của hi vọng, sẻ chia và yêu thương!