VÔ TÌNH HẠT NẮNG

VÔ TÌNH HẠT NẮNG
Cảm theo BÀI THƠ KỶ NIỆM của nhà thơ học trò Nguyễn Hoài Phố
Nắng sẽ đi theo lối em về
Trêu đùa hí hửng ngõ xinh ghê
Dù khô xao xác hanh vàng lá
Đẹp lắm mà sao bị Nhỏ chê.
Anh ước vì em nắng ngó lơ
Hồn nhiên dạo Phố gặp tình cờ
Vô tình gió thổi qua ngang ngõ
Khẽ chạm làm rơi nhánh xác xơ.
Em sẽ cầm lên ấp trong tay
Lần này thêm nữa ấm nhiều ngày
Đóa Ngọc vô tình xem cố ý
Lãng Tử tập tành viết ” thơ” ngây.
Thơ gửi cho em chút ý thành
Em cười che mắt nắng màu xanh
Chữ viết càng cua reo mực tím
Khúc khích bay vèo mảnh giấy lanh.
Em thẹn trả lời qúa xá điêu
Lùng bùng không hiểu ý ai liều
Anh về góp lại buồn trống vắng
Hạ đã về lâu nắng đổ xiêu.
Bóng ngã về sau Phố hắt hiu
Trời trong xanh lắm mắt em kiều
Hiểu lắm màu mây như còn thiếu
Trời mơ, gió mộng bỏ chắt chiu.
Phố vẫn hoài rêu lối riêng tôi
Chậm lắm phai phôi tuổi thương rồi
Câu thơ khép lại sau mỗi tối
Nắng về vẫn tỏa hạt mưa trôi.
Ps: Anh ấy khóc đó, lạ ghê chưa?