VƯỚNG KHỔ

VƯỚNG KHỔ
CỐ GẮNG LÀM SAO THOÁT KHỔ NÀY
Lệ nhòa ướt đậm bởi niềm cay
Toàn thân nhiễm bẩn điều dơ dáy
Mặt mũi hôi rình nỗi dứt day
Đảo mắt lìa tâm sầu nén dạ
Cam lòng bỏ nghĩa tủi cầm tay
Làm sao rửa sạch mình nhơ nhớp
Đã thấm vào tim tủi lắm ngày
Con thuyền tạo hóa chở sầu cay
CỐ GẮNG LÀM SAO THOÁT KHỔ NÀY
Lệ ứa đêm khua hồn rũ rượi
Tim sầu tối chuyển dạ lung lay
Thân vì muốn hưởng điều sung sướng
Trí phải cam đành nỗi dứt day
Sống giữa trần ai thường lạc lối
Lênh đênh biển khổ níu mê ngày
Tủi nhục trần ai phủ xám ngày
Buồn vui sướng khổ trộn vào cay
Đào khơi tiềm thức lìa mê đắng
CỐ GẮNG LÀM SAO THOÁT KHỔ NÀY
Lệ ứa tìm theo niềm hỉ lạc
Mắt nhòa níu kéo cuộc nồng say
Mơ về hạnh phúc niềm đau ủ
Khiến dội lên đầu những lắt lay
Nẻo đời chứa ngập những chua cay
Cõi tạm mà sao lắm đọa đày
Ái vọng vùng lên mờ ảnh mắt
Sân cầu trỗi dậy bó bàn tay
Quay cuồng để mãi rời mê lối
CỐ GẮNG LÀM SAO THOÁT KHỔ NÀY
Dẫu biết trần ai là cảnh xám
Mà sao chẳng dứt được mê ngày
Vẫn cứ vui lòng mặc đắng cay
Âu sầu não dạ khiến chau mày
Vì danh bất chính mờ căm nhãn
Bởi lợi vô thường bẩn cánh tay
Nhất định không buông dù nghĩa đổ
Cam đành níu giữ mặc tình bay
Lại còn mong mãi tìm ra cách
CỐ GẮNG LÀM SAO THOÁT KHỔ NÀY
Lương vũ